Phạm Mai Thảo
Câu chuyện chia sẻ
Nửa bên trái của bức tranh là tiếng rìu lạnh lùng, là những gốc cây trơ trụi như vết thương không bao giờ liền sẹo. Nửa bên phải là rừng xanh, là dòng suối nhỏ uốn quanh như dải lụa của sự sống. Hai mảng màu đối lập ấy khiến tôi hiểu rằng: khi con người tàn phá thiên nhiên, chính họ đang chặt vào hơi thở của mình. Tôi tưởng tượng năm 2050 – nơi bầu trời vẫn trong xanh, nơi trẻ em vẫn được nghe tiếng chim hót trong rừng. Nhưng điều đó chỉ thành hiện thực nếu hôm nay, chúng ta biết dừng tay, biết trồng lại một mầm xanh, biết yêu lấy Trái Đất như yêu chính bản thân mình. Tôi gửi đến tương lai lời nhắn nhủ nhỏ bé: hãy giữ lấy màu xanh của rừng, bởi đó là màu của sự sống, của hi vọng và của con người. Đừng để những bức tranh cảnh báo chỉ còn lại trong sách cũ – hãy biến chúng thành lời hứa cho một hành tinh mãi xanh tươi.