Phạm Minh Giang
Câu chuyện chia sẻ
Một buổi sáng đầu xuân, trường tớ tổ chức hoạt động trồng cây. Tớ cùng các bạn trong lớp được phát mỗi người một cây nhỏ, chỉ cao bằng cánh tay. Ban đầu, tớ còn nghĩ đó chỉ là một buổi lao động bình thường, làm xong thì thôi. Nhưng khi đôi tay lấm đầy đất, khi tớ đổ những giọt nước đầu tiên xuống gốc cây, bỗng dưng tớ thấy một niềm vui khó tả. Nhìn mầm non run rẩy trong gió, tớ nghĩ: “Mình vừa gieo xuống một mảnh tương lai.”
Từ hôm ấy, mỗi lần đi ngang qua sân trường, tớ đều dừng lại ngắm nhìn cây lớn thêm một chút. Tớ nhận ra, nếu chỉ một cây nhỏ thôi đã cần được chăm sóc nhiều đến vậy, thì Trái Đất – ngôi nhà xanh khổng lồ – cũng cần tình yêu thương và sự chăm sóc của tất cả mọi người. Chính từ kỷ niệm ấy, tớ đã quyết định viết bức thư gửi đến năm 2050, như một lời hứa của bản thân: sẽ sống xanh hơn để cùng nuôi dưỡng những mầm non của Trái Đất.