Phạm Minh Triết
Câu chuyện chia sẻ
Em vẽ Trái Đất năm 2050 – khi con người và biển sống với nhau thật hiền lành.
Biển không còn buồn vì rác, vì nhựa nữa.
Biển xanh, trong và đầy tiếng hát của cá, của san hô, của sóng.
Trong tranh, em và các bạn nhỏ đang trồng lại rừng san hô, nhặt rác, và chơi đùa với cá nhỏ.
Trên lưng con rùa có một khu vườn – nơi cây và hoa mọc lên giữa nước, như phép màu.
Em tin rằng, nếu con người biết yêu lại biển,
thì biển cũng sẽ yêu lại con người,
và trả cho Trái Đất hơi thở xanh, trong lành như thuở ban đầu.