Phạm Xuân Phúc
Câu chuyện chia sẻ
Bức tranh em vẽ là bức thư của một cô bé năm 2025 gửi đến tương lai. Trong đó, hai mảng màu đối lập tượng trưng cho hai thế giới: vùng tối là hiện thực hôm nay, còn vùng sáng là hi vọng mai sau.
Phần tối của bức tranh phủ màu xám đỏ – thể hiện cho thực trạng đáng buồn của thế giới hôm nay. Những tòa nhà xám xịt, khói bụi mịt mù, những khuôn mặt buồn bã của con người – đó là lời cảnh tỉnh về hậu quả của ô nhiễm không khí, rác thải tràn lan và môi trường bị tàn phá. Xa hơn nữa, những đám cháy rừng đỏ rực, những thân cây bị đốn ngã, như tiếng kêu cứu thảm thiết của thiên nhiên đang bị con người bỏ quên. Màu xám và đỏ không chỉ là màu của khói lửa, mà còn là màu của mất mát và đau thương.
Nhưng giữa vùng tối ấy, một lá thư mang ánh sáng rực rỡ vươn lên – biểu tượng cho niềm tin và hành động của thế hệ trẻ. Trong ánh sáng ấy, thiên nhiên hồi sinh: bầu trời trong xanh, trường học rộn ràng tiếng cười, rừng cây xanh mướt, biển cả đầy sinh vật vui đùa. Đặc biệt, ở đó còn có một cô bé đang trồng cây là đại diện của những người đang chung tay bảo vệ Trái Đất.
Từ đôi tay nhỏ bé, ánh sáng hi vọng lan tỏa: trồng cây, phân loại rác, tiết kiệm năng lượng… Khi mọi người cùng hành động, Trái Đất sẽ hồi sinh tươi đẹp hơn.
Bức tranh của em gửi đi thông điệp:
“Tương lai xanh bắt đầu từ hôm nay – từ chính bàn tay và trái tim của mỗi chúng ta.”