Phan Đặng Minh Thư
Câu chuyện chia sẻ
Em mơ rằng năm 2050, thành phố chúng ta sẽ không còn xám xịt bởi khói bụi, mà được thiên nhiên ôm trọn như một chiếc chăn xanh mềm mại, ấm áp. Những khu vườn bay lơ lửng trên không như đàn bướm khổng lồ, chở theo cây cối, muông thú và tiếng cười trẻ nhỏ. Mỗi sáng, con người sẽ mở cửa sổ và thấy hoa nở trên những tầng mây cao vút, nghe tiếng biển rì rào từ một hòn đảo đại dương nhỏ đang trôi ngang qua bầu trời. Năng lượng từ mặt trời và gió được biến thành những dải ánh sáng nuôi sống cả thành phố. Không còn rác thải, không còn ô nhiễm mà chỉ còn sự hòa hợp giữa con người và tự nhiên. Em tin rằng việc bảo vệ thiên nhiên không cần những lời hứa to lớn, chỉ cần mỗi người hôm nay biết sống xanh hơn một chút, ta có thể trồng thêm một cái cây, tái chế một món đồ, hay chỉ đơn giản là không xả rác. Những điều nhỏ bé ấy sẽ từng bước nâng Trái Đất lên, giống như nâng cả khu vườn bay vào giấc mơ xanh của tương lai.