Phan Ngọc Nhi
Câu chuyện chia sẻ
Mỗi dịp cuối tuần, tớ thường theo bố về quê ngoại ở Phú Thọ. Năm ngoái, khi đi qua khu đồi sau nhà, tớ thấy nhiều cây bị chặt trụi để lấy đất làm nương. Bố nhìn cảnh đó rồi nói:“Nếu ai cũng chỉ lấy đi mà không trồng lại, thì vài năm nữa nơi đây sẽ chẳng còn bóng cây nào đâu con ạ.”
Câu nói ấy khiến tớ suy nghĩ mãi. Hè đó, hai bố con tớ quyết định trồng lại đồi cây nhỏ sau nhà. Chúng tớ tự ươm hạt, xới đất, rồi trồng từng cây keo, cây mít, cây xoan… Dưới cái nắng chói chang, tay dính đầy bùn nhưng tớ cảm thấy cực kì vui và tự hào.
Sau một năm, cây đã cao gần bằng tớ. Mỗi lần về quê, nhìn những tán lá xanh non đung đưa trong gió, tớ thấy như Trái Đất cũng đang mỉm cười. Tớ nhận ra rằng bảo vệ môi trường không cần điều gì to tát, chỉ cần bắt đầu từ một việc nhỏ và một trái tim thật xanh. Tớ có một ước mơ to lớn đó là làm Trái Đất trở nên xanh hơn và tớ đã thấy cuộc thi này. Nói ra thì hơi ích kỉ nhưng tớ nghĩ cuộc thi này là dành cho tớ, tớ mong muốn bài viết của tớ sẽ được nhiều người biết đến và thế giới 2050 mà tớ mong muốn sẽ trở thành hiện thực.