Phan Phạm Linh Đan
Câu chuyện chia sẻ
Hôm nay, em muốn chia sẻ một ước mơ về tương lai mà em đã hình dung. Em tưởng tượng rằng vào năm 2050, những vùng núi xa xôi không còn là nơi khó khăn, nơi chúng em phải lội bùn đất mỗi ngày để đến trường nữa. Thay vào đó, những chiếc xe điện Vinfast sẽ nhẹ nhàng đưa chúng em từ các bản làng đến trường, giúp chúng em không phải lo lắng về những con đường gập ghềnh, không còn phải lạnh lẽo mỗi sáng mưa sương đọng.
Em tin rằng, trong tương lai, mặc dù chúng em sẽ có đầy đủ điện năng, nhưng thiên nhiên vẫn sẽ được bảo vệ. Rừng núi vẫn sẽ xanh tươi, những ngọn đồi vẫn hùng vĩ như xưa. Các trường học sẽ trở thành nơi học tập vui vẻ, an toàn và đầy đủ, không còn thiếu thốn hay vất vả. Chúng em sẽ không phải lo sợ về đường xá nữa, mà chỉ có niềm vui khi đến trường, khi được học những điều mới mẻ.
Em mong rằng, vào năm 2050, không chỉ em mà tất cả các bạn học sinh vùng núi đều sẽ có cơ hội đến trường một cách dễ dàng, an toàn, và có một tương lai tươi sáng. Giấc mơ này sẽ trở thành hiện thực, để tất cả chúng em đều có thể học tập, vui chơi và phát triển trong một thế giới xanh, sạch, và đầy đủ- em tin là như thế!