Phan Quỳnh Anh
Câu chuyện chia sẻ
Bài học cuối cùng trong Viện Bảo tàng 2050
Em đã từng suy nghĩ có bao giờ một ngày nào đó, túi nilon lại hiếm như... khủng long không? Đó chính là ước mơ của em khi vẽ bức tranh này. Bức tranh của em vẽ về một Viện Bảo tàng của năm 2050. Nhưng nơi đây không trưng bày vàng bạc hay đồ cổ. Nơi đây trưng bày... chính những thứ mà chúng ta đang vứt đi hàng ngày! Trong những lồng kính trang trọng, chúng ta thấy \"di vật\" của thời đại mình: một đám khói bụi ô nhiễm, một dòng nước đầy chai lọ nhựa, và một bãi rác nhựa khổng lồ. Các bạn học sinh 2050 cũng giống như chúng em đang đi dã ngoại, và các bạn ấy nhìn những di vật này với ánh mắt vừa tò mò vừa khó hiểu. Với em, đây chính là hình ảnh mạnh mẽ nhất của giáo dục xanh: một bài học để thế hệ tương lai hiểu rằng Trái Đất đã từng bị bệnh như thế nào. Bức tranh này là ước mơ của em về một tương lai mà lối sống xanh đã chiến thắng. Chúng ta đã thành công đến mức rác thải nhựa trở thành một thứ xa lạ, chỉ còn tồn tại trong ký ức và bảo tàng. Nhìn qua cửa sổ, các bạn sẽ thấy một thành phố 2050 hoàn toàn trong lành, đó là phần thưởng cho những nỗ lực của chúng ta hôm nay. Ước mơ của em là chúng ta hãy hành động ngay bây giờ, để rác thải chỉ còn là quá khứ trong bảo tàng mà thôi!