Phan Thị Mỹ Hoa
Câu chuyện chia sẻ
Bức thư gửi Trái Đất biết cười năm 2050
Gửi Trái Đất thân yêu – người bạn từng khóc rất nhiều,
Tớ là một đứa trẻ của năm 2025 – năm mà Trái Đất thường xuyên ho sặc sụa vì khói bụi, còn bầu trời thì hay buồn, khóc thành những cơn mưa đục ngầu. Lúc đó, tớ đã từng nghe gió thì thầm rằng: “Nếu con người không thay đổi, Trái Đất sẽ không thể cười nữa.”
Nhưng bây giờ, khi viết bức thư này, tớ tưởng tượng mình đang đứng giữa năm 2050 – một Trái Đất đã biết cười trở lại.
Tớ thấy bầu trời xanh trong như tấm gương, phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ. Những con chim sà xuống đậu trên những mái nhà phủ đầy cỏ xanh. Thành phố không còn tiếng còi xe inh ỏi mà chỉ vang lên tiếng cười của con người. Xe cộ chạy bằng năng lượng gió, năng lượng mặt trời, và cả năng lượng do con người tạo ra khi bước đi.
Trường học của tớ giờ đã khác lắm! Mỗi lớp đều có một khu vườn riêng, nơi học sinh gieo những hạt mầm nhỏ xíu và đặt tên cho chúng. Môn “Giáo dục xanh” không chỉ dạy lý thuyết mà còn dạy chúng tớ cách yêu từng chiếc lá, từng giọt nước. Mỗi lần cây lớn lên, tớ cảm giác như chính mình cũng lớn lên cùng Trái Đất vậy.
Còn trong những căn nhà, mọi người học cách sống chậm – sống xanh – sống thật. Không ai dùng túi nilon nữa, vì chúng được thay bằng túi lá chuối sinh học thơm dịu. Rác được phân loại cẩn thận, năng lượng mặt trời đủ để thắp sáng cả khu phố. Buổi tối, mọi người cùng nhau xem phim về thiên nhiên, chứ không phải về chiến tranh.
Tớ nghe Trái Đất nói nhỏ với mình:
“Cảm ơn con, vì đã không bỏ rơi ta.
Cảm ơn con, vì đã dạy con người biết yêu lại.”
Nghe vậy, tớ chỉ biết mỉm cười. Thật ra, Trái Đất không cần quá nhiều điều lớn lao đâu. Chỉ cần mỗi người biết yêu thiên nhiên một chút, biết tiếc một cánh hoa, biết cúi xuống nhặt một chiếc lá rơi, thế là đủ để Trái Đất được cười rồi.
Nếu một ngày tớ thật sự được nhìn thấy Trái Đất cười – nụ cười xanh mát của những rừng cây, của biển cả, của con người – tớ sẽ nói:
“Chúng ta đã làm được, Trái Đất ạ.” 🌿
Người bạn nhỏ luôn tin vào điều kỳ diệu,
Năm 2025