Tạ Hải Linh
Câu chuyện chia sẻ
Chiều hôm ấy, đường về nhà đầy nắng. Em vừa tan học, trên vai còn đung đưa chiếc cặp nặng trĩu. Gió thổi qua những hàng cây, lá rơi xuống chạm vào vai áo — nhẹ như lời chào. Em đang mỉm cười thì bắt gặp một cảnh khiến lòng mình khựng lại.
Một người đi ngang qua, bóc gói bánh, rồi tiện tay ném vỏ xuống ngay gốc cây. Vỏ bánh vàng chói nằm chỏng chơ giữa mấy chiếc lá khô. Em bỗng thấy khó chịu, không phải vì con đường bẩn đi, mà vì thấy thương — thương cho những chiếc lá đang bị che khuất, thương cho Trái Đất vì bị đối xử vô tình đến thế.
Em dừng lại. Một chút ngập ngừng thôi, rồi em cúi xuống nhặt nó lên. Bàn tay em dính bụi, nhưng tim lại thấy nhẹ tênh. Người ta vẫn đi qua, chẳng ai nhìn. Em chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc — như có ai đó đang khẽ cảm ơn.
Từ hôm ấy, em bắt đầu để ý nhiều hơn: tiếng chim mỗi sáng, hương hoa bên vệ đường, và cả tiếng mưa gõ xuống mái tôn. Em hiểu rằng thiên nhiên vẫn ở quanh mình, chỉ là con người quên mất cách lắng nghe.
Có lẽ chính vì vậy, em đã viết nên “Thư của một chiếc lá” — như lời nhắn nhỏ từ trái tim mình gửi đến mọi người. Em mong rằng, đến năm 2050, thế giới này sẽ khác: trẻ em có thể chơi đùa trong công viên ngập nắng, hít thở trong làn gió đầy hương hoa, và không còn thấy rác phủ trên những thảm cỏ xanh.
Trăm năm là hữu hạn, nên quý giá. Em chỉ mong mỗi thế hệ đều được sống cùng thiên nhiên — không phải trong nỗi tiếc nuối, mà trong yêu thương và gìn giữ.