Trần Ánh Nghi
Câu chuyện chia sẻ
Năm 2050 – con số hiện lên trong tranh như một cánh cửa mở ra thế giới mai sau. Trong bức tranh, em như lạc vào hành trình của trí tưởng tượng, nơi Trái Đất lung linh trong vũ trụ bao la, nơi con người và thiên nhiên nắm tay nhau bước đi trong hạnh phúc và bình yên. Đó không chỉ là một bức vẽ, mà còn là khát vọng cháy bỏng: khát vọng về một tương lai xanh.
Em mơ ước một ngày nào đó, những thành phố sẽ vẫn sáng rực ánh đèn nhưng không còn chìm trong khói bụi. Những tòa nhà cao tầng sẽ khoác tấm áo xanh của cây cỏ, những con đường rợp bóng mát, bầu trời trong veo không một gợn khói. Xe cộ sẽ chạy bằng năng lượng sạch, để lại sau lưng không phải tiếng ồn ồn ào, mà là hơi thở êm dịu của cuộc sống. Con người đi lại trên phố với nụ cười tươi sáng, bởi họ biết mình đang sống trong một môi trường lành mạnh, an toàn.
Em mơ đại dương sẽ không còn bị bóp nghẹt bởi túi nilon hay rác thải nhựa. Những rặng san hô rực rỡ sắc màu hồi sinh, cá heo, cá mập, rùa biển bơi lội tung tăng trong làn nước trong xanh bởi những máy móc hiện đại như quả cầu hút rác thải ở biển. Biển cả trở về là ngôi nhà bình yên, là cái nôi vĩnh cửu của sự sống chứ không phải là “bãi rác khổng lồ” của loài người.
Em mơ những cánh rừng sẽ mãi xanh thẳm, chim muông ca hót, suối reo róc rách. Con người biết bảo vệ từng tấc đất, từng mầm cây, bởi họ hiểu rằng rừng chính là lá phổi của Trái Đất. Và trong ước mơ ấy, công nghệ hiện đại cũng không còn là “kẻ phá hoại” mà trở thành “người bạn đồng hành” của thiên nhiên: những cỗ máy lọc không khí, những nguồn năng lượng tái tạo, những con robot thông minh phục vụ cuộc sống mà không làm tổn thương đến môi trường.
Em tin rằng, để đến được tương lai xanh ấy, chúng ta phải bắt đầu từ những điều nhỏ bé hôm nay. Đó là việc không vứt rác xuống đường, là tiết kiệm từng giọt nước, là trồng thêm một cái cây, là nói “không” với túi nilon và ống hút nhựa. Em cũng tin rằng, nếu mỗi con người biết sống có trách nhiệm hơn, Trái Đất sẽ hồi sinh, và giấc mơ 2050 sẽ không chỉ nằm trên trang giấy, mà sẽ trở thành hiện thực rạng rỡ.
Nhìn vào nụ cười hạnh phúc của cô bé trong tranh-tượng trưng cho chúng em- thể hiện niềm tin vào ngày mai. Một niềm tin trong trẻo, lan tỏa, thôi thúc chúng ta phải hành động ngay từ hôm nay. Bởi một tương lai xanh không tự nhiên mà có, mà phải được tạo dựng bằng sự chung tay, góp sức của cả nhân loại.
Em gửi gắm vào ước mơ của mình một lời hẹn ước: “Hỡi Trái Đất, chúng con sẽ giữ gìn và yêu thương Người. Để đến năm 2050 và cả muôn đời sau nữa, Người vẫn mãi xanh tươi, tràn đầy sự sống.”
Tương lai xanh – đó chính là ước mơ, là khát vọng, là món quà vô giá mà thế hệ hôm nay dành tặng cho mai sau