Trần Đặng Ngọc Như
Câu chuyện chia sẻ
Chia sẻ về lý do tôi viết nên bức thư này
Có lẽ, tôi viết bức thư này… vì tôi thương. Thương một Trái Đất đang thở khò khè giữa khói bụi, thương những dòng sông đục ngầu nước xám, thương những hàng cây bị chặt cụt đầu chỉ để nhường chỗ cho bê tông.
Và hơn hết, tôi thương con người – trong đó có chính tôi – đang vô tình quên mất rằng mình đang sống nhờ vào hơi thở của hành tinh này.
Tôi không phải nhà khoa học, không phải người có thể thay đổi cả thế giới. Tôi chỉ là một đứa trẻ – đang lớn giữa phố thị, giữa tiếng xe, giữa ánh đèn và những tòa nhà cao. Nhưng có những buổi chiều, tôi vẫn ngồi lặng nhìn bầu trời xám, và tự hỏi:
“Nếu một ngày bầu trời không còn xanh nữa… chúng ta sẽ thở bằng gì?”
Câu hỏi ấy nhỏ thôi, nhưng ở trong lòng tôi, nó cứ vang mãi.
Và thế là tôi bắt đầu viết – không phải để than thở, mà để nói ra một ước mơ, rằng rồi sẽ đến một ngày, Trái Đất không cần phải gồng mình nữa.
Tôi viết như một lời nhắn gửi đến tương lai – nơi mà tôi hy vọng con người và thiên nhiên không còn là hai phía, nơi những bài học về “bảo vệ môi trường” không còn là khẩu hiệu, mà là một phần tự nhiên của yêu thương.
Tôi viết, vì tôi tin rằng mọi thay đổi lớn lao đều bắt đầu từ trái tim biết rung động trước những điều nhỏ bé. Như việc nâng một chiếc lá rơi, giữ lại một giọt nước, hay mỉm cười khi thấy một bông hoa nở bên đường. Chỉ cần còn một người cảm được vẻ đẹp ấy, thì hành tinh này vẫn còn hy vọng.
Với tôi, bức thư này không chỉ là một bài dự thi. Nó là một lời hứa thì thầm – rằng dù lớn lên giữa một thế giới ồn ào, tôi vẫn sẽ giữ trong mình một khoảng xanh nhỏ, để mỗi khi nhìn lên bầu trời, tôi vẫn có thể nói rằng:
“Tôi đã sống tử tế với hành tinh của mình.”
Tôi viết, không chỉ bằng chữ – mà bằng niềm tin của một trái tim non trẻ, đang học cách yêu, cách biết ơn, và cách giữ lấy điều mình trân quý nhất: một Trái Đất xanh, trong, và hiền hòa.
Tôi - một học sinh và cũng là một người thương Trái Đất, xin kính chúc hội thi thành công tốt đẹp.