Trần Lâm Phúc An
Câu chuyện chia sẻ
Bức tranh trên gợi cho em nhiều suy nghĩ về một tương lai xanh – nơi con người và thiên nhiên cùng tồn tại hòa hợp. Trong tranh, hai người dân đội nón lá đang chèo thuyền trên con sông xanh biếc, hai bên là hàng cây xanh mát và bầu trời rực rỡ ánh bình minh. Khung cảnh yên bình ấy khiến em nghĩ đến cuộc sống thanh thản, không khói bụi, không ô nhiễm – chỉ có tiếng nước chảy, tiếng chim hót và màu xanh của rừng cây.
Em tưởng tượng rằng, nếu trong tương lai mọi người đều biết yêu quý thiên nhiên, các dòng sông ở Việt Nam sẽ không còn rác thải, những cánh rừng U Minh, Cần Giờ sẽ luôn xanh tốt, và chim muông sẽ quay trở lại sinh sống. Khi đó, con người sẽ được hít thở không khí trong lành, được sống trong môi trường sạch đẹp và an toàn.
Em tin rằng để giữ được vẻ đẹp ấy, mỗi chúng ta – đặc biệt là học sinh – cần có ý thức bảo vệ môi trường ngay từ những việc nhỏ như trồng cây, tiết kiệm nước, không xả rác bừa bãi và yêu thiên nhiên nhiều hơn. Ở trường, em và các bạn có thể tổ chức “Ngày xanh” để nhặt rác, trồng hoa và tuyên truyền về ý thức bảo vệ môi trường.
Nhìn bức tranh, em thấy một thông điệp giản dị mà sâu sắc: “Bảo vệ môi trường hôm nay – gìn giữ tương lai mai sau.” Nếu ai cũng có ý thức như những người đang nhẹ nhàng chèo thuyền giữa dòng nước xanh kia, chắc chắn chúng ta sẽ gửi đến thế hệ mai sau một tương lai xanh – sạch – đẹp.