Trần Mỹ Hân
Câu chuyện chia sẻ
🌏 GIẤC MƠ TRÁI ĐẤT
Một đêm, tôi nằm mơ thấy mình đang đứng giữa một khu rừng khổng lồ. Nhưng cây cối héo úa, nước suối đục ngầu, bầu trời mờ khói. Tôi hoảng hốt, chưa kịp hiểu chuyện gì thì một giọng nói vang lên – trầm ấm mà buồn bã:
– Cô bé à, ta là Trái Đất… Ta đang đau.
Tôi giật mình hỏi:
– Sao Trái Đất lại đau ạ?
Trái Đất khẽ nói:
– Vì con người đã quên mất ta. Họ chặt hết cây xanh, để nước chảy hoang phí, bật đèn cả ngày, vứt rác bừa bãi. Không ai nghĩ rằng, ta cũng cần được thở và nghỉ ngơi…
Nghe vậy, tim tôi nhói lên. Tôi nhìn quanh – những con cá không còn bơi, những con chim bay lạc giữa khói bụi. Tôi nói nhỏ:
– Trái Đất ơi, cháu xin lỗi. Từ nay, cháu sẽ thay đổi. Cháu sẽ trồng cây, tiết kiệm nước, tắt điện khi không dùng và tái chế rác. Cháu sẽ kể với mọi người để cùng nhau giúp Trái Đất khỏe lại.
Trái Đất mỉm cười. Ánh sáng xanh dịu dàng bao quanh tôi. Cây cối lại tươi tốt, dòng sông trở nên trong veo, và bầu trời sáng rực sắc cầu vồng.