Trần Nguyễn Minh Anh
Câu chuyện chia sẻ
🌏 THƯ GỬI TƯƠNG LAI XANH 2050
Thân gửi Tương lai xanh năm 2050,
Hôm nay, khi ngồi dưới mái nhà thân thương, ngắm nhìn bầu trời xanh trong cùng những tia nắng lấp lánh, em lại nghĩ về Trái Đất của chúng ta – hành tinh xinh đẹp như bức tranh mà mẹ thiên nhiên đã ban tặng. Nhưng đâu đó, trong không khí, trong dòng sông và nơi những khu rừng xa xôi, Trái Đất đang oằn mình chịu đựng những vết thương do chính con người gây ra.
Tại các thành phố như Hà Nội hay Thành phố Hồ Chí Minh, từng lớp bụi phủ dày khắp những con phố, làm mất đi sự trong trẻo và xanh tươi của bầu trời ngày nào. Theo thống kê, mỗi năm người Việt Nam thải ra hơn 3,1 triệu tấn nhựa, nhưng chỉ 33% trong số đó được tái chế. Những dòng sông từng trong xanh và đầy sức sống nay bị rác thải và hóa chất bủa vây. Dòng sông Tô Lịch – con sông lâu đời của Việt Nam – giờ đây đã không còn xanh trong như trước, mà chỉ còn lại dòng nước đen kịt đầy xót xa.
Những khu rừng nguyên sinh – “lá phổi xanh” của hành tinh – cũng không còn nguyên vẹn. Mỗi năm, Việt Nam mất khoảng 100.000 ha rừng, khiến biết bao loài động vật hoang dã mất nơi trú ngụ. Biển cả mênh mông giờ đây không chỉ có sóng xanh và bọt trắng, mà còn là hình ảnh những bãi rác khổng lồ, những sinh vật đáng thương nuốt phải túi ni-lông, và những rạn san hô dần mất đi sắc màu tươi đẹp.
Nhưng em vẫn tin rằng, từ những vết thương đau đớn ấy, con người sẽ nhận ra giá trị thật sự của thiên nhiên. Khi hướng về tương lai 2050 xa xăm, em mơ rằng giấc mơ xanh ấy sẽ trở thành hiện thực.
Em mơ rằng Trái Đất của chúng ta sẽ hồi sinh như thuở ban đầu – nơi con người và thiên nhiên sống hài hòa. Em mơ rằng vào năm 2050, các thành phố sẽ được phủ kín cây xanh, tiếng hót trong trẻo của loài chim sẽ thay thế tiếng còi xe, và những công trình kiến trúc sẽ hòa quyện với thiên nhiên thay vì chống lại nó. Khi ấy, những dòng sông sẽ lại trong xanh, nơi những cô cậu bé nhỏ có thể vui đùa cùng gió mát và nắng vàng, không còn lo sợ khói bụi hay ô nhiễm.
Em mơ rằng những khu rừng rậm rạp xanh tươi sẽ ngày càng mở rộng, với những hàng cây vững chãi như những chiến binh dũng cảm bảo vệ khí hậu của Trái Đất. Em hy vọng rằng khi đi dọc bờ biển, chúng ta chỉ thấy cát trắng, biển xanh – không còn bóng dáng rác thải nhựa. Và điều trân quý nhất, có lẽ, là khi con người sống chậm lại để biết yêu thương hơn: yêu môi trường, yêu thiên nhiên, yêu thương lẫn nhau và trân trọng mọi sự sống quanh mình.
Những giấc mơ ấy sẽ không thể thành sự thật nếu thiếu đi sự chung tay của tất cả chúng ta. Việt Nam đã cam kết phát thải ròng bằng 0 vào năm 2050, thúc đẩy năng lượng tái tạo và ban hành các luật bảo vệ môi trường ngày càng nghiêm ngặt hơn. Cùng với những chương trình ý nghĩa như “Thư gửi Tương lai xanh” của Vinschool, em tin rằng bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Nhà nước, các tổ chức và mỗi người dân, tương lai chúng ta sẽ đón nhận một Trái Đất xanh tươi, đầy hy vọng.
Hãy để mỗi bước đi là một hành động nhỏ, cùng nhau xây dựng nên giấc mơ xanh của chúng ta.
Gửi bằng tất cả niềm tin, hy vọng và tình yêu dành cho một tương lai tươi đẹp.
Trần Nguyễn Minh Anh