Trần Phương Linh
Câu chuyện chia sẻ
Thân gửi Tương Lai Xanh,
Năm 2025, em đang ngồi dưới tán cây phượng vĩ trong sân trường, viết những dòng này với tất cả niềm tin và hy vọng. Em mơ về một năm 2050 nơi mọi người sống chan hòa với thiên nhiên, nơi tiếng chim hót vang trên những mái nhà phủ đầy cây xanh, nơi biển không còn rác nhựa và rừng không còn bị tàn phá.
Em mong rằng trong tương lai, mỗi ngôi trường đều có vườn rau nhỏ, nơi học sinh tự tay chăm sóc và học cách yêu thương đất mẹ. Em mong những chiếc xe điện chạy êm trên đường, không còn khói bụi làm cay mắt. Em mong mọi người đều mang theo bình nước cá nhân, túi vải và nói không với đồ nhựa dùng một lần.
Tương Lai Xanh ơi, em tin rằng nếu hôm nay chúng em cùng nhau hành động – trồng một cây, nhặt một mảnh rác, tiết kiệm một giọt nước – thì ngày mai sẽ thật rực rỡ. Em sẽ cố gắng học thật tốt, trở thành một nhà khoa học môi trường để góp phần bảo vệ hành tinh.
Hẹn gặp lại vào năm 2050 – khi trái đất mỉm cười vì chúng ta đã yêu thương và gìn giữ.
Thân ái,