Trần Phương Trang
Câu chuyện chia sẻ
Em viết bức thư ấy trong một buổi chiều Bến Tre đầy gió, khi mặt nước lăn tăn ánh nắng và mùi dừa non phảng phất trong không khí. Tự nhiên em thấy thương Trái Đất như thương chính quê mình, nơi những dòng sông đã khát dần theo năm tháng. Có lẽ phát triển bền vững không ở đâu xa, nó nằm trong cách người ta biết giữ lại một tán cây, biết múc nước vừa đủ, biết sống chậm và dịu dàng với thiên nhiên quanh mình. Em tin rằng, nếu ai cũng biết yêu như thế, thì Trái Đất và cả Bến Tre sẽ mãi xanh.