Trần Đặng Thùy Linh
Câu chuyện chia sẻ
Ngày xửa ngày xưa, có một hành tinh xinh đẹp và rất lớn, đó chính là Trái Đất. Nơi đây tràn ngập sự sống và tình yêu. Nước biển xanh thẳm ôm lấy lục địa màu xanh lá cây tươi tốt. Cây cối vươn cao, che chở cho muôn loài. Bầu trời trong lành, nơi những trái tim hồng nhỏ bé – biểu tượng của tình thương – bay lượn. Khuôn mặt Trái Đất hiền hòa, đôi mắt nhắm lại như đang yên bình tận hưởng sự sống. Có một bàn tay dịu dàng nâng niu, bảo vệ Trái Đất. Đây là nơi mọi người sống rất vui vẻ và hạnh phúc. Thế nhưng, một ngày nọ, khi tỉnh dậy, Trái Đất thấy một nửa của mình chuyển sang màu nâu. Mặt đất cháy khô, đỏ rực và nâu đen vì quá nóng. Mặt trời ở trên cao cũng giận dữ, chói chang. Trái Đất mở một con mắt ra và khóc. Nước mắt chảy dài ...Bầu trời giờ đây có một trái tim bị vỡ, những khuôn mặt nhỏ bé buồn bã .Dưới mặt đất, những ngôi nhà bé nhỏ bị bao phủ bởi khói bụi ... Ở nơi ấy, không ai chăm sóc Trái Đất cả. Trái Đất buồn và đau khổ. thật tội nghiệp! Trái đất đang muốn sự giúp đỡ đó !! Để giúp đỡ trái đất tớ hứa sẽ làm nhiều việc tốt để cả hai nửa của Trái Đất đều trở thành Nửa Xanh hạnh phúc. Tớ sẽ trồng nhiều cây, tiết kiệm điện nước và không vứt rác bừa bãi. Chúng ta hãy cùng nhau làm cho Trái Đất không còn phải khóc nữa, mà sẽ luôn cười tươi bên chúng ta nhé!