Trương Thị Thanh Ngân
Câu chuyện chia sẻ
Tôi mơ về một tương lai xanh, nơi mà Trái Đất khoác lên mình tấm áo đầy sức sống. Năm 2050, thế giới mà tôi nghĩ đến là một hành tinh tràn ngập màu xanh của rừng cây, màu xanh của biển cả và cả trong ánh mắt con người. Không còn khói bụi, không còn những dòng sông cạn khô hay bầu trời xám xịt, mà thay vào đó là những khu vườn treo trên cao, những thành phố được bao bọc bởi thiên nhiên và năng lượng sạch. Tôi đã thêm cuốn sách cùng với những dải sáng tượng trưng cho sự phát triển sáng chói của nền văn minh hiện đại và quyển sách kia nói lên sự tri thức của con người trong tương lai. Có những toà nhà lớn được trồng đa dạng các loại cây xanh ở trong đấy chứng minh rằng nhân loại trong tương lai sẽ có những bước tiến đặc biệt, sự phong phú và tinh tế khi kết hợp sự tiên tiến của thời hiện đại và sự mộc mạc của tự nhiên. Trẻ nhỏ thì vui đùa dưới thảm cỏ xanh, người lớn thì tất bật đi làm bằng tàu bay năng lượng mặt trời giúp không khí sạch hơn đáng kể. Đại dương thăm thẳm sẽ đầy tiếng hát của các loài sinh vật biển và cả san hô. Tôi tin rằng tương lai tươi đẹp này sẽ sớm được thực hiện, chỉ cần một hành động nhỏ như trồng cây, nhặt rác hay tiết kiệm điện, nước. Và ước mơ chỉ thành sự thật khi được vun đắp. Tôi tin rằng vào năm 2050 Trái Đất sẽ mỉm cười rạng rỡ trong vòng tay yêu thương của con người.