Vi Thị Hà Giang
Câu chuyện chia sẻ
“Ngày Trái Đất suýt buông tay” Một buổi sáng, khi mặt trời vừa ló dạng, Trái Đất tỉnh giấc với đôi bàn tay run rẩy bám vào cành cây cuối cùng. Bên dưới, những núi rác nhựa, túi nilon và chai lọ vươn lên cao như những con quái vật khát máu, chực chờ nuốt chửng nó. Trái Đất thở hổn hển, mồ hôi – chính là những dòng sông – chảy dài trên gương mặt. Nó đã cố gắng hàng triệu năm để che chở và nuôi dưỡng sự sống, nhưng giờ đây, sức lực đang cạn kiệt. “Con người ơi… ta đã ôm ấp các con, cho các con không khí để thở, nước để uống và đất để sống… Sao các con lại dần bóp nghẹt ta bằng những thứ rác vô hồn này?” – Trái Đất thầm kêu gào, nhưng không ai nghe thấy. Bất chợt, một cậu bé nhỏ xuất hiện. Cậu lặng lẽ nhặt một túi nilon, một chai nhựa, rồi đặt chúng vào thùng rác tái chế. Nhìn thấy hành động ấy, Trái Đất cảm thấy một tia hy vọng le lói. Nếu một bàn tay nhỏ bé có thể bắt đầu, thì hàng triệu bàn tay khác cũng có thể tiếp nối. Trái Đất nở một nụ cười yếu ớt, tự nhủ: “Chỉ cần con người cùng nhau thay đổi, ta sẽ không buông tay.” ✨ Thông điệp: “Hãy chung tay giảm rác thải nhựa. Chỉ một hành động nhỏ hôm nay có thể cứu lấy cả hành tinh ngày mai.”