Võ Bảo Quốc Phước Ngọc
Câu chuyện chia sẻ
Khi viết những dòng này, tôi thường ngồi trước cửa sổ, nơi có thể nhìn rất rõ ra phía ngoài. Tôi nhìn thấy những dòng xe cộ tấp nập, ồn ào và đầy khói bụi. Cảm giác ngột ngạt này, sự bủa vây của tiếng còi xe và làn khói xám xịt ấy là điều tôi hoàn toàn không thể chịu đựng được. Nhưng chính cái sự không thích đó lại trở thành một nguồn năng lượng mạnh mẽ. Tôi đã lấy chính nỗi lo âu và sự bất mãn với thực tại làm chất liệu, đồng thời dùng nó để vẽ nên một bức tranh về tương lai xanh, tươi đẹp mà chúng tôi phải cùng nhau kiến tạo. Từ khung cửa sổ đầy khói bụi ấy, tôi thấy một con đường rõ ràng: phải hành động ngay để Cây Cổ Thụ 2050 có thể đứng sừng sững dưới bầu trời trong xanh.