Vũ Hồng Khanh
Câu chuyện chia sẻ
Ngày Trái Đất hóa màu xanh,
Con người đã biết lặng ngồi với cây.
Không còn chinh phục trời mây,
Mà nghe Trái Đất giãi bày trong ta.
Nhà không xây nữa — ta trồng,
Từ hạt sinh học, lá cong hóa nhà.
Hoa đêm tự tỏa ngân nga,
Rêu xanh giữ mát, gió là người thân.
Công nghệ chẳng thấy, chẳng tên,
Ẩn trong mạch đất, thở cùng nhân gian.
Nghe tim người đập trăng mờ,
Nghe cây nghiêng nhẹ — đợi chờ mà lay.
Trái Đất thôi những tháng ngày,
Xi măng, sắt thép, hình hài lạnh tanh.
Giờ đây vườn hóa mênh mông,
Người đi như gió, thong dong giữa rừng.
Sao Hỏa xa chẳng còn cằn,
Người gieo sự sống, chẳng ngăn, chẳng rào.
Không cần dựng phố, xây lầu,
Chỉ đến mà ngắm — mà yêu — mà về.
Một khu vườn đỏ đam mê,
Nơi ta học cách lắng nghe vũ trụ.
Khi gió chạm nhẹ vào người,
Nghe trong hạt bụi — nụ cười trái tim.
Công nghệ ẩn giữa phù sa,
Thiên nhiên sáng chính — ta là tương lai.