Vương Vũ Nam Anh
Câu chuyện chia sẻ
Em đặt tên cho bức tranh của mình là “Ngôi nhà xanh của muôn loài”.
Trong tranh, Trái Đất như một em bé tròn trịa đang mỉm cười. Trên lưng em ấy là rất nhiều bạn động vật: có chú voi đỏ biết chơi với chim cánh cụt, có sư tử hiền khô, hải cẩu đang cười, còn hươu cao cổ thì vươn cổ chào ông Mặt Trời đang tỏa nắng vàng rực rỡ. Xung quanh là rừng cây xanh mát và dòng sông xanh biếc. Ai cũng sống vui vẻ, vì không còn khói bụi hay rác thải nữa.
Em ước mơ đến năm 2050, mọi người trên Trái Đất đều được học giáo dục xanh – biết yêu cây, yêu nước, và bảo vệ từng chú chim, con cá.
Nhà máy sẽ dùng năng lượng xanh, không còn khói đen mà chỉ có gió, mặt trời và nước chảy làm ra điện.
Mỗi gia đình sẽ sống theo lối sống xanh, đi xe điện, trồng hoa trên mái nhà, tái chế rác và không xả nhựa ra biển nữa.
Em mong một ngày, khi em lớn lên, Trái Đất vẫn cười như trong bức tranh của em – một hành tinh xanh, sạch và tràn ngập tiếng cười của muôn loài.
Vì em tin rằng: khi con người sống tốt với thiên nhiên, thiên nhiên cũng sẽ mỉm cười với chúng ta. 🌈🌳